Hạnh Nhẫn Nhục Với Người Tu Phật

ĐĐ. Thích Trúc Thái Minh

MỤC LỤC

Trang 1 Trang 9
Trang 2 Trang 10
Trang 3 Trang 11
Trang 4 Trang 12
Trang 5 Trang 13
Trang 6 Trang 14
Trang 7 Trang 15
Trang 8 Trang 16


Trang 1

Hạnh Nhẫn Nhục Với Người Tu Phật

 

Tu Phật tức là tu để thành Phật, tu theo đạo Phật để thành Phật cho nên gọi là tu Phật, mà thành Phật đòi hỏi vạn đức chứ không phải chỉ tu một hai đức được. Hôm nay quý Thầy chọn chủ đề là Hạnh Nhẫn Nhục để đem ra trao đổi cùng quý Phật tử, quý Đạo hữu. Vì hạnh nhẫn nhục này hết sức quan trọng trên con đường tu hành của chúng ta, nếu thiếu hạnh này thì thật không thể thành Phật được. Có thể quý Phật tử cũng đã từng nghe thì hôm nay chúng ta nghe thêm, chúng ta phân tích thêm để ứng dụng nhẫn nhục trong cuộc sống tu tập của chúng ta đối với một người con Phật.

 

Sự sống,vật sống có ý thức về sự khổ mới gọi là nhẫn nhục

Chữ nhẫn (忍) trong chữ hán gồm có hai bộ, bộ bên trên là bộ đao (刀) bên dưới là bộ tâm (心), tức là cái đao cắm vào trong tâm mình, đấy có nghĩa là nhẫn. Quý Phật tử có ai thờ chữ nhẫn này không, nếu ai thờ chữ nhẫn này thì sẽ nhớ. Ở đây ta phải hiểu là tâm thức hay tâm còn sống vậy, còn tâm chết rồi thì đao đâm thoải mái cũng chẳng sao. Đao đâm vào tim sống mới gọi là nhẫn, chữ nhẫn là như vậy, đấy là theo cách viết tiếng Hán. Còn theo nghĩa tiếng Việt mình, nhẫn là là chịu đựng mà chịu đựng một cách ý thức  vượt qua được nó. Chịu đựng những sự trái ý nghịch lòng, những sự khổ, sự khó mà chịu đựng phải vượt qua được. Cho nên chữ nhẫn có nghĩa là nhẫn chịu, chịu đựng một cách có ý thức. Biết được đây là cái nghịch lòng, đây là cái khó, cái khổ mà mình ý thức được và mình chịu cho qua được đấy mới gọi là chữ nhẫn.

Chữ nhẫn có bộ tâm ở dưới, tâm này tức là cái tâm thức của mình, là nhận thức của mình, là tâm sống không phải cái tâm chết. Ví dụ một cái xác chết mình có đem ra băm, chặt, chém nó thì có gọi là xác chết ấy nhẫn nhục không? Không. Một con cóc hay một con gà chết mình đem ra chặt nó thì không gọi là cái xác nhẫn nhục. Nhẫn là đối với sự sống, vật sống; nhưng mà sự sống, vật sống ấy phải có ý thức về việc khổ, việc khó, việc trái ý mình.

Quý Phật tử phải phân biệt rõ: sự sống, vật sống phân biệt được mình đang chịu đang kham nhẫn đang khổ cái trái ý nghịch lòng thì mới được gọi là nhẫn, còn không ý thức 

Tiếp Tiếp theo

^ Back to Top